"Đột nhập" trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi

0 nhận xét

Mới xuất hiện ít ỏi ở Mỹ, Úc trong một vài năm gần đây nhưng dịch vụ spa cho trẻ sơ sinh, trong đó có thủy liệu pháp - phương pháp bơi nổi (baby float) đã được các bố mẹ tìm đến ngày càng nhiều. Các chuyên gia cho rằng trẻ sơ sinh vốn quen với môi trường nước từ trong bụng mẹ nên hoạt động bơi nổi giúp trẻ có thể vùng vẫy, quẫy đạp, mang lại nhiều tác dụng cho bé cả về thể chất lẫn tinh thần.

Tại Hà Nội, dù cũng mới xuất hiện được vài tháng nhưng nhận thấy những tác động tích cực của các buổi học bơi nổi cho con em mình, số phụ huynh tìm đến trung tâm spa cho trẻ sơ sinh ngày một đông.

Các bé đắm chìm trong làn nước ấm áp, tự do hoạt động.

Ngay từ 5 tuần tuổi, các bé đã có thể "ghé thăm" các lớp bơi nổi để được thả mình bồng bềnh trôi nổi trong làn nước ấm áp, để các bọt nước mát xa khắp cơ thể. Các bé dù chưa cứng cổ vẫn có thể tham gia liệu trình thủy liệu pháp này nhờ một chiếc phao đỡ cổ được thiết kế ôm sát vòng cổ bé nhưng vẫn đảm bảo độ thoải mái để mặt bé nổi trên mặt nước, còn chân tay và các bộ phận khác cơ thể thoải mái vùng vẫy dưới nước. Và hoạt động này phù hợp với các bé từ 0 - 12 tháng tuổi.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 2.

Dịch vụ bơi nổi cho trẻ sơ sinh mới xuất hiện ở Việt Nam chưa lâu.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 3.

Dịch vụ này đòi hỏi những tiêu chuẩn khá khắt khe về chất lượng nước, nhiệt độ, bể bơi…

Chưa phổ biến ở Việt Nam song từ lâu, hoạt động bơi lội dành cho trẻ sơ sinh đã được các chuyên gia, nghiên cứu đánh giá hàng loạt tác động tích cực đến sức khỏe tinh thần, thể chất của trẻ.

Trước hết, tham gia các lớp bơi nổi, trẻ sơ sinh được vận động chân tay, mỗi lần bơi trẻ có thể đốt cháy đến 300 calo, từ đó giúp cơ và xương phát triển. Sóng nước nhẹ nhàng còn tác động vào lồng ngực làm tăng dung tích phổi, tăng cường hệ hô hấp, có lợi cho hệ tim mạch và cải thiện lưu lượng máu đến tim. Từ đó, bơi nổi còn kích thích sự phát triển thể chất, não bộ và hệ miễn dịch của trẻ.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 4.

Các bé tham gia float đều có những cải thiện đáng kể về khả năng vận động...

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 5.

... cũng như cảm giác thèm ăn và chất lượng giấc ngủ.

Chị Vũ Minh Nguyệt, chuyên gia baby float cho biết: "Baby float là hoạt động tự do, thả nổi cơ thể dưới nước nên nó đặt tiền đề cho các bé học bơi sau này. Khởi nguồn của các em bé là môi trường nước trong bụng mẹ nên khi bơi nổi, các bé càng cảm thấy an toàn, tự tin, thích nghi rất nhanh. Môi trường nước ấm áp, tạo áp lực nước nhẹ nhàng, mát xa toàn bộ cơ thể bé, phát triển xúc giác, tác động lên lồng ngực, phát triển hệ tuần hoàn, hô hấp giúp tăng khả năng miễn dịch".

Ngày nào cũng đưa cô công chúa Bông (4 tháng tuổi) tham gia liệu trình float, chị Quỳnh (Khuất Duy Tiến, Hà Nội) kể: "Bông tham gia float từ khoảng hơn 2 tháng tuổi. Bé khá nhạy cảm nên những buổi đầu đã không thực sự hợp tác khi được mẹ đưa xuống nước. Bé khóc rất nhiều. Nhưng khoảng sau 7 - 8 ngày với sự kiên trì của mẹ và các hướng dẫn viên, Bông đã hợp tác hơn, thời gian bơi tăng dần, từ bể nhỏ, bé đã rất hứng thú khi được đưa sang bể lớn. Thay đổi rõ nhất là Bông cứng cáp hơn. Ngay cả trời mưa, trời lạnh, Bông vẫn 'đến lớp' đều đặn 7 ngày/tuần mà trộm vía, con không sụt sịt hay ốm đau gì. Con ngủ ngon hơn hẳn".

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 6.

Bé được thư giãn dưới làn nước ấm áp.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 7.

Còn mẹ sẽ vẫn tương tác với bé trong suốt quá trình float.

Vận động trong nước cũng giúp tăng khả năng phối hợp giữa các bộ phận trên cơ thể. Một nghiên cứu năm 2009 của trường Đại học Na Uy cho biết, những em bé sơ sinh học bơi có thể nắm bắt vật thể dễ dàng hơn, có sự cân bằng tốt hơn. Ngoài ra, hoạt động quẫy đạp trong nước còn tăng cường sức mạnh cho bé mà theo một nghiên cứu của Phần Lan thì các em bé bơi từ nhỏ thường biết đi sớm hơn do trẻ có khả năng kiểm soát cơ bắp.

Một lợi ích tuyệt vời khác mà những em bé tham gia bơi nổi có được là hoạt động này tác động tích cực lên hệ thống tuần hoàn và tiêu hóa nên nó còn cải thiện đáng kể giấc ngủ của trẻ, giúp trẻ ăn uống tốt hơn. Làn nước ấm áp giúp trẻ thư giãn, sảng khoái, tinh thần luôn phấn chấn, hạnh phúc.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 8.

Trước khi bước vào liệu trình, bé được kiểm tra nhiệt độ cơ thể và đo cân nặng.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 9.

Tiếp đó là tắm tráng.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 10.

Khởi động bằng vài động tác nhẹ nhàng.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 11.

Lựa chọn phao cổ phù hợp.

Chị Nga (Hòa Nhai, Hà Nội) đã cho hai bé sinh đôi là Min và Na (9 tháng tuổi) tham gia các buổi bơi nổi từ 7 tháng tuổi chia sẻ: "Hai bé sinh đôi nhà mình sinh thiếu tháng nên các bé khá non nớt, nhẹ cân. Thay đổi rõ rệt nhất với Min và Na là bữa ăn sau mỗi buổi float, Min và Na đều ăn rất ngon, các con cũng ngủ sâu hơn, dễ đi vào giấc ngủ. Thêm vào đó, mình để ý thấy vận động cổ tay, chân của bé cũng cải thiện đáng kể, các bé linh hoạt hơn khá nhiều so với trước đây".

Nhìn bé Mon (6 tháng tuổi), đang vẫy đạp nhanh nhẹn trong nước, ít ai nghĩ rằng bé từng bị xuất huyết não khiến một bên tay yếu ớt hơn hẳn. Mẹ Mon cho biết, sau khi tham khảo ý kiến bác sĩ, chị đã cho con tham gia lớp bơi nổi. Hiện tại, sau một khoảng thời gian ngắn cứ đều đặn cho bé float 2 buổi 1 tuần, chị rất mừng khi tay bé đã khỏe hơn và cự động nhanh, cầm nắm chắc các đồ vật như tay còn lại.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 12.

Bé được cho làm quen với làn nước ấm.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 13.

Những bé mới sẽ được làm quen với bể bơi nhỏ.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 14.

Khi đã quen hơn, bé được float trong bể lớn.

Đột nhập trung tâm mát-xa dưới nước cho trẻ sơ sinh xem các bé bơi nổi từ 5 tuần tuổi - Ảnh 15.

Float là tiền để giúp bé dễ dàng chuyển giao sang giai đoạn bơi sau này.

Mỗi buổi float của các bé diễn ra khoảng 45 phút, bao gồm các bước như: kiểm tra cân nặng, nhiệt độ cơ thể; tắm tráng; khởi động bằng các động tác nhẹ nhàng; thay bỉm vải để đảm bảo vệ sinh khi bé ở dưới nước; cho bé làm quen với nước dần dần. Bé được chơi tự do dưới nước khoảng 15 - 20 phút, sau đó sẽ được mát xa nhẹ nhàng bằng hệ thống sục tạo nên sóng nước phù hợp.

Chi phí mỗi buổi float khoảng hơn 300 nghìn đồng. Đây là dịch vụ dành cho trẻ sơ sinh đòi hỏi những tiêu chuẩn khá khắt khe về chất lượng nước, nhiệt độ, bể bơi… Do đó, khi cho con bơi nổi, phụ huynh cần tìm hiểu kỹ và lựa chọn nơi có dịch vụ uy tín để đảm bảo an toàn cho trẻ.

Ảnh: Thế Đại



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2spRooO
via cong ty bao ve

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới

0 nhận xét

Waldkita là một từ trong tiếng Đức dùng để chỉ những ngôi trường mẫu giáo trong rừng ở Berlin (Đức) – đây là nơi mà mọi đứa trẻ không bị ngăn cấm vui chơi với cành cây khô hay bùn đất mà chúng được khuyến khích chạy nhảy nhiều hơn, tự do khám phá và vui chơi cùng bạn bè.

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 2.

Hc sinh ở một trường mẫu giáo trong rừng ở Berlin, nơi các em không bị cấm đoán chơi với những cành cây hay bùn đất. Đây là ảnh chụp lại lúc đang các em chuẩn bị bữa ăn của mình giữa thiên nhiên. (Ảnh: Emma Hardy)

Một buổi sáng tinh mơ của tháng Hai, trước khi màn sương lạnh tan hết và mặt trời lên rực rỡ, 20 em nhỏ tụ tập trong một công viên yên tĩnh ở Pankow, một thành phố phía bắc của Berlin (Đức). Trong không gian ảm đảm, xám xịt ấy bừng lên những đôi má hồng hào của những đứa trẻ đang rất háo hức tham gia các trò chơi vận động theo sự hướng dẫn của thầy cô giáo. Chúng hò hét, lăn lộn trên mặt đất lạnh cóng bên cạnh dòng xe cộ đang chạy cách đó chỉ vài mét. Bố mẹ lũ trẻ thì hầu như thư giãn và không quan tâm quá nhiều đến chúng, họ nhâm nhi những cốc cà phê được làm từ nguyên liệu thân thiện với môi trường.

Cúc cu cúc cu!

Khi thầy Picco Peters, một giáo viên 40 tuổi, cất lên tiếng gọi tập hợp giống như là tiếng một chú chim, lũ trẻ nhanh chóng tụ tập rồi xếp thành một vòng tròn kín. Chúng hát vang các bài hát tiếng Anh và tiếng Đức rồi kết thúc bằng một tràng hú dài như một đàn sói đích thực. Vòng tròn sau đó tách ra thành một nhóm 15 trẻ lớn hơn trong độ tuổi từ từ 3-6 tuổi bắt đầu diễu hành ngang qua một khu vườn công cộng để di chuyển tới một ngã tư đông đúc. Những trẻ nhỏ hơn sẽ ở lại trong công viên. Cô Christa Baule dẫn đường và thầy Peters đi sau cùng bao quát lũ trẻ.

Lũ trẻ tiếp tục trò chuyện cho đến khi xe buýt công cộng đến nơi. Ngay lập tức, không cần đợi một lời nhắc nhở, chúng tự giác xếp thành hàng đơn và lần lượt lên xe. Mười phút sau, xe buýt dừng lại trước lối vào một công viên rộng 84 hecta và lũ trẻ lại có cơ hội chạy khắp nơi để tự do khám phá.

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 3.
Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 4.

Robin Hood Waldkindergarten được thành lập năm 2005, là một trong hơn 1500 Waldkitas (trường mầm non trong rừng) ở Đức, riêng ở Berlin có khoảng 20 trường như vậy. Các trường mẫu giáo này hầu hết được thành lập trong vòng 15 năm qua và thường tọa lạc tại những nơi gần các công viên thành phố, đồng thời sử dụng các kiến trúc nhà gần gũi với thiên nhiên làm nơi sinh hoạt. Một số trường như Robin Hood còn sử dụng hệ thống giao thông công cộng để di chuyển vào các khu vực tự nhiên cho các hoạt động suốt cả ngày bất chấp cả thời tiết xấu. Tại Waldkita, các đồ chơi truyền thống thường không được sử dụng, thay vào đó là các loại que gậy, cành cây khô, đá và lá cây được sử dụng một cách sáng tạo.

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 5.

Một nghiên cứu tiến sỹ của nghiên cứu sinh Peter Häfner tại Đại học Heidelberg (Đức) cho thấy trẻ học ở Waldkitas có lợi thế vượt trội rõ ràng hơn so với trẻ học tại những trường mầm non truyền thống, chúng có khả năng nhận thức và thể chất tốt hơn, phát triển đều các kỹ năng xã hội và sáng tạo.

Quan điểm giáo dục của trường Robin Hood được dựa trên quan điểm của nhà báo người Mỹ Richard Louv, người đưa ra khái nhiệm về hội chứng xa rời tự nhiên trong cuốn sách xuất bản năm 2005 có tên "Last child in the Woods" (tạm dịch là "Đứa trẻ cuối cùng trong rừng"). Ngoài ra, hướng tiếp cận của trường cũng dựa trên một loạt các nghiên cứu khác hướng đến sự gần gũi với thiên nhiên trong giáo dục, đặc biệt có nguồn gốc từ khu vực Scandinavia – nơi ưu tiên các hoạt động chơi ngoài trời và học tập dựa trên trải nghiệm với môi trường sống tự nhiên. Tuy nhiên, điểm khác biệt nằm ở chỗ các trường như Robin Hood đã thực sự phát triển một hệ thống giáo dục nhất quán, chứ không chỉ dừng lại ở quan điểm giáo dục. Một ngôi trường công được đặt trong rừng – đó có lẽ là thứ đậm chất Đức nhất trong hệ thống giáo dục mầm non ở quốc gia này.

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 6.

Bài học nhóm lửa được thực hiện ngay trong rừng. (Ảnh: Emma Hardy)

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 7.

Một loại gỗ xốp được lũ trẻ sưu tập để nhóm lửa. (Ảnh: Emma Hardy)

Thực tế cho thấy nước Đức có tỉ lệ vùng tự nhiên được bảo tồn cao gấp ba lần nước Mỹ, cho thấy quan điểm của người Đức về tầm quan trọng của thiên nhiên đối với sức khỏe cộng đồng. Thầy Peters chia sẻ: "Thật kinh khủng khi thấy lũ trẻ ngày nay giỏi công nghệ nhưng lại không biết gì về con chim nhỏ bên ngoài cửa sổ. Trong cuộc sống, điều tồi tệ luôn xảy ra, bạn có thể mất việc làm, mất người yêu, mọi người ghét bạn, nhưng sẽ luôn có thiên nhiên bên bạn."

Tại Robin Hood, lũ trẻ được tự do khám phá các hiện tượng thiên nhiên, cùng nhau suy luận những điều xảy đến với một con chim bị chết trên mặt đất… Lũ trẻ được phép chạy ra khỏi tầm mắt của giáo viên nhưng vẫn phải đảm bảo nghe thấy tiếng gọi của nhau. "Tìm được những góc riêng bí mật là rất có lợi cho sự phát triển của trẻ", Peters nói. Mỗi khi tiếng cúc cu vang lên, lũ trẻ ngay lập tức tụ tập tại điểm tập kết, cho dù chúng đang làm gì đi nữa.

"Ban đầu chúng tôi mang những thứ rất đơn giản theo làm đồ chơi, nhưng rồi chúng tôi nhận thấy điều đó là không cần thiết vì việc không có đồ chơi sẽ khiến lũ trẻ ít tranh giành nhau hơn và tham gia vào các hoạt động tốt hơn. Lũ trẻ nhận ra rằng chúng cần có bạn bè nếu chúng đang chuẩn bị chơi trò gì đó", Peters nói. Rồi anh nhặt một chiếc lá lên và nói tiếp "đây là một loại lá có khả năng kháng khuẩn tốt. Chúng tôi dùng nó thay cho băng sơ cứu các vết xước."

Khi chuẩn bị ăn sáng, bàn tay lũ trẻ đã dính đầy bùn đất trong cái lạnh thấu xương, nhưng không hề có một tiếng kêu ca nào. Lũ trẻ nhanh chóng xếp ba lô thành vòng tròn và cởi áo chống tuyết mà không cần sự giúp đỡ. Từng đứa trẻ lấy đồ ăn đã được chuẩn bị bày một cách gọn gàng lên đĩa gỗ. Lũ trẻ được khuyến khích xếp đồ ăn thật hấp dẫn theo cách riêng của mình, và kết quả cuối cùng bao giờ cũng rất ấn tượng.

Lũ trẻ thường ăn sáng một cách yên lặng. Chúng lần lượt tặng nhau một miếng hoa quả của mình cũng trong yên lặng. Trong vòng nhiều tháng, lũ trẻ được dạy cách yên lặng khi ăn, để sao cho có thể cảm nhận được tiếng bước chân của một con nai hay tiếng chim hót. Và kết quả mà bạn có thể dễ dàng nhìn thấy nhất từ điều này, chính là khi những đứa trẻ lớn lên, trở thành những người lớn lịch thiệp và tinh tế khi dùng bữa trong những nhà hàng.

45 phút trôi qua, bữa sáng kết thúc và bất chợt những tiếng cười đùa vang lên khi lũ trẻ chạy tản ra vào trong rừng.

Trường mẫu giáo của những đứa trẻ tự do, sáng tạo và hạnh phúc nhất thế giới - Ảnh 8.

Trên thế giới hiện nay, mô hình "trường học trong rừng" đang ngày càng phổ biến ở Anh, Mỹ và ngay cả ở những quốc gia có nền giáo dục hà khắc như Nhật Bản và Hàn Quốc, nhưng ở Đức, mô hình này được bình dân hóa, nghĩa là không chỉ người giàu mới có khả năng cho con theo học. Ví dụ, học phí ở Robin Hood và tất cả các trường mầm non ở Berlin được nhà nước chi trả cho trẻ từ 2-6 tuổi, nếu là trường tư sẽ mất phí 100 Euro mỗi tháng. Trong khi đó ở New York mỗi năm học phí có thể lên tới 40 nghìn USD.

Sau khoảng 5 tiếng rưỡi vui chơi ngoài trời giá lạnh – không một ai ngoài tôi (tác giả bài viết) muốn quay trở lại các phòng học ấm áp. Chúng tôi đi bộ trở lại bến xe buýt và cùng trở về 3 phòng học khiêm tốn của trường Robin Hood – nơi đầy ắp những chậu cây được trồng trong nhà và những pháo đài được xây từ cành cây khô mà lũ trẻ mang về từ trong rừng. Lũ trẻ tháo tung những đôi ủng và áo chống tuyết của mình và tôi chợt thấy chúng thật là bé nhỏ - đúng như là chúng. Âm lượng tiếng hò hét của lũ trẻ ít nhất phải lớn hơn tới 60%. Chúng chạy tới khu vực chơi chính – nơi một chiếc bàn gỗ lớn đã được sắp xếp cho bữa trưa của chúng. Trong những chiếc đĩa sứ đầy ắp salad và bánh ngũ cốc. Một điều thú vị là món tráng miệng bữa trưa của bọn trẻ là một loại sinh tố được làm từ chính các loại hoa quả mà lũ trẻ đã thu lượm được.

Sau bữa trưa, cô Baule cho tôi xem một cuốn album ảnh, chủ yếu là những tấm ảnh được chụp từ một vài năm trước, khi mà những đứa trẻ ở trường vẫn còn là những em bé còn bé bỏng. Cô Baule chỉ và kể cho tôi nghe từng câu chuyện về học sinh của mình trong những bức ảnh với vẻ xúc động khó tả.

Nguồn: New York Times



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2rr9p9o
via cong ty bao ve

Tác hại khôn lường từ thói quen dùng điện thoại của cha mẹ

0 nhận xét

Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng các vấn đề về hành vi ở trẻ em, chẳng hạn như sự quá nhạy cảm, nóng giận, hiếu động thái quá và hay khóc nhè đều bị ảnh hưởng từ bố mẹ và có ảnh hưởng đến cả gia đình. Và yếu tố gây nên điều này là điện thoại thông minh và máy tính bảng. Nhưng trước khi ném hết những đồ này đi thì điều quan trọng bố mẹ cần biết là nguyên nhân thực sự thế nào.

Brandon McDaniel, nhà nghiên cứu các vấn đề gia đình của Đại học Illinois State (Mỹ) cho biết: "Chúng tôi đã nghiên cứu mối quan hệ nhiều yếu tố, như sự căng thẳng của cha mẹ, trầm cảm, mối quan hệ gia đình và việc sử dụng điện thoại đã tác động đến trẻ như thế nào".

Tác hại khôn lường từ thói quen dùng điện thoại của cha mẹ - Ảnh 1.

Nhiều vấn đề hành vi ở trẻ xuất phát từ thói quen dùng điện thoại của bố mẹ (Ảnh minh họa).

Nghiên cứu của McDaniel được xem như là một đóng góp thú vị, bằng chứng cho thấy việc sử dụng kỹ thuật số gia tăng có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái.

McDaniel và nhóm của ông đã làm khảo sát với 170 gia đình về việc sử dụng điện thoại thông minh, máy tính bảng, máy tính xách tay và các đồ công nghệ khác và đánh giá liệu các thiết bị này có làm gián đoạn thời gian các thành viên trong gia đình dành cho nhau hay không. Ví dụ, cha mẹ có bao giờ kiểm tra điện thoại của họ trong thời gian ăn uống hoặc thời gian chơi không? Kết quả, hơn một nửa số cha mẹ cho hay họ ít nhiều bị gián đoạn do đồ công nghệ. Chỉ có 11% nói họ không bị đồ công nghệ làm ảnh hưởng đến việc tương tác với con.

Khi McDaniel và các đồng nghiệp nghiên cứu về sự căng thẳng của cha mẹ, các triệu chứng trầm cảm, giáo dục của cha mẹ thì nhận thấy tất cả những điều này đều ảnh hưởng đến hành vi của trẻ. Điều thú vị, các bà mẹ cũng cho rằng họ dùng nhiều đồ công nghệ hơn những ông bố.

Tác hại khôn lường từ thói quen dùng điện thoại của cha mẹ - Ảnh 2.

Nên hạn chế tối đa việc dùng sản phẩm công nghệ trước mặt con (Ảnh minh họa).

Qua khảo sát cho thấy những đứa trẻ nay khóc lóc, nóng giận, mè nheo, hiếu động thái quá chịu ảnh hưởng từ việc trong quá trình chơi với con, cha mẹ thường xuyên bị gián đoạn bởi các thiết bị công nghệ, chủ yếu là điện thoại.

Các nhà nghiên cứu chắc hẳn phải cần làm nhiều nghiên cứu hơn nữa thì mới có kết quả chính xác. Nhưng trong khi chờ đợi, chính McDaniel đã phát biểu trên danh nghĩa là một phụ huynh rằng nghiên cứu này đã truyền cảm hứng khiến anh giảm tần suất dùng đồ công nghệ: "Tôi muốn con mình biết rằng chúng rất quan trọng đối với tôi, vì vậy tôi cố hết sức không dùng điện thoại hoặc thiết bị công nghệ khác bất cứ khi nào có mặt con cái. Bằng cách này để các con tôi thấy rằng tôi không bị phân tâm khi nói chuyện với chúng".

Trước đó, đã có các nghiên cứu cho thấy bố mẹ hay dùng điện thoại khi trông con hoặc chơi với con có thể khiến khả năng tập trung của con kém.

Nguồn: Fatherly



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2qBmNZ4
via cong ty bao ve

Bằng một thái độ, cha mẹ chứ không phải nền giáo dục đã dạy con ham thành tích

0 nhận xét

Cứ dịp cuối năm thế này, trên khắp nẻo đường Facebook lại thấy cơ man nào là những hình ảnh bằng khen, bảng điểm được các cha mẹ thi nhau post lên. Thật lòng mà nói, tôi cũng đã từng, một cách rất tự hào, post lên Facebook của mình những thứ đó.

Sau, thấy nó thành phong trào, tôi tự "kiểm duyệt" mình mà không post nữa. Nhưng cũng không vì thế mà lên án những cha mẹ vẫn "mỗi năm hoa phượng nở/ lại thấy ba mẹ mình/ post bằng khen thành tích/ lên facebook để… vênh".

Vì tôi hiểu, tự hào và hãnh diện về con vốn là một… nhu cầu. Nó chỉ trở nên quái gở nếu như có những cha mẹ coi chuyện đó là phải có để bằng chúng bạn.

Câu: "Con nhà người ta" đã đi vào truyền thuyết vốn là từ chuyện những cha mẹ quái gở như thế. Thấy thiên hạ có con giỏi hơn con mình là hậm hực. Là thất vọng về con mình. Như câu chuyện bố mẹ không đi họp phụ huynh cho con vì con học dốt đang lan truyền mấy ngày qua.

Bằng một thái độ, cha mẹ chứ không phải nền giáo dục đã dạy con ham thành tích - Ảnh 1.

Bố mẹ vô tình tạo áp lực lên con của mình. (Ảnh minh họa)

Tôi không biết câu chuyện đó có phải sự thật không nhưng tôi đồng ý rằng quả là có những cha mẹ như thế. Không phải là không đi họp cho con vì xấu hổ mà là về cáu gắt với con, thể hiện rõ sự thất vọng về con, với con.

Tôi đã từng gặp trong đôi lần đi họp phụ huynh, những ông bố, bà mẹ có con học dốt, điểm kém, luôn cúi gằm mặt xấu hổ. Tôi cũng đã từng nghe không ít tiếng thở dài của đôi ba ông bố bà mẹ khi giữa cơ quan, các đồng nghiệp khoe con ríu rít.

Và tôi cũng từng bắt gặp chính bản thân mình khi cậu cả nhà tôi, có một năm bị cô giáo nhắc liên tục trên khắp các hạng mục không mấy vui vẻ. Đó là một tôi méo xẹo và thảm bại. Thú thực là lúc đó chỉ muốn mau mau chóng chóng về nhà nọc cậu cả ra cho vài roi.

Nhưng rồi tôi đã không làm vậy. Tôi chọn cách tan họp phụ huynh đi cà phê một mình đến muộn muộn vơi vơi lòng mới về. Rồi rủ cậu cả ra ban công nói chuyện rủ rỉ. Cậu ấy cũng hợp tác. Tự viết mười lời cam kết đưa tôi. Nhưng tôi bảo tôi không đọc. Tôi muốn cậu dán nó trong tủ quần áo của cậu. Để tự thực hiện.

Thật may, từ đó đến nay, cậu ấy đã không còn vậy nữa. Năm nay cậu ấy được mức hoàn thành tốt theo thông tư 22 của Bộ Giáo Dục. Í chết, đấy, tôi lại mắc bệnh khoe thành tích của con rồi!

Bằng một thái độ, cha mẹ chứ không phải nền giáo dục đã dạy con ham thành tích - Ảnh 2.

Ông bố tự tay làm giấy khen cho con trong suốt 2 năm qua.

Trở lại việc khoe con có thành tích tốt, mấy hôm trước mạng xã hội cũng lại lan truyền vụ ông bố tự làm giấy khen cho con mình. Nhiều người cho rằng ông bố này vô tình đẩy con vào bệnh nghiện thành tích như nhiều ông bố bà mẹ khác trên mạng xã hội.

Tôi lại không cho là thế. Bởi chính bản thân tôi cũng hay tự tạo ra nhiều loại giấy khen - huy chương - vé thưởng… Tôi vẫn luôn tin rằng một đứa trẻ lớn lên trong sự khích lệ và ghi nhận kịp thời của cha mẹ sẽ giúp đứa trẻ tự tin hơn.

Đặc biệt trong cái thời mà nhiều thứ cha mẹ quái gở như hiện nay: giữa cả đám trẻ, thể hiện sự thiên vị riêng cho con mình. Luôn cho rằng con mình hơn tất thảy đám con người khác.

Hối lộ cô giáo để cô giáo ưu tiên cho con mình. Dùng quyền lực để dọa nạt ban giám hiệu nếu như không ưu ái con mình. Kiểu cha mẹ đó khá nhiều hiện nay. Tôi cũng sợ con mình thua thiệt bạn bè bởi suốt 5 năm tiểu học của 2 đứa lớn nhà tôi, quả thực, tôi không bao giờ đi phong bì thầy cô nào sất.

Tôi chọn cách giúp con nhận ra những giá trị thực sự mà chúng có. Bằng những giấy khen kiểu đó. Bằng những câu khen. Bằng cái vỗ tay. Bằng cả việc tập nhìn con bằng tất thảy sự tự hào mình có. Mặc cho nhiều người nói với tôi về triết lý: Đừng khen con nó sẽ ỷ lại - chủ quan và sinh hư. Không! Tôi không bao giờ hà tiện những lời khen con cả.

Tôi vẫn nghĩ, thứ tốt đẹp nhất mà cha mẹ có thể làm cho con ngoài những thứ vật chất hay một môi trường học tập tốt thì còn là lòng tin dành cho con mình. Tôi thấy nhiều cha mẹ cho con rất nhiều thứ chỉ không cho con lòng tin. Con làm cái gì cũng nghĩ nó không làm được. Và lao vào làm thay cho nó.

Thậm chí dùng tiền để mua cho con mình những thành tích. Chính cha mẹ chứ không phải xã hội đang dạy những đứa trẻ về việc có tiền là có tất cả, sử dụng quyền lực để bắt nạt kẻ yếu thế.

Rồi cũng chính cha mẹ chứ không phải nền giáo dục đã dạy con mình về căn bệnh thành tích trầm kha bằng việc thể hiện sự bằng lòng hay giận dữ với thành tích học tập của con.

Chính cha mẹ chứ không phải các thầy cô đã dạy con mình đạp đầu cưỡi cổ bạn bè - thể hiện sức mạnh cá lớn nuốt cá bé. Và cũng chỉ có cha mẹ chứ làm gì có sách giáo khoa nào dạy con phân biệt giàu nghèo, chia bè kết phái, kỳ thị vùng miền, gia cảnh…

Một tấm giấy khen post lên Facebook thực ra cũng chỉ là cách để biểu lộ niềm vui thuần khiết. Giống như người ta đi ăn nhà hàng mà thấy ngon thì đăng lên Facebook giới thiệu cùng bạn bè của họ.

Giống như ai đó có một căn nhà mới chụp lại ảnh khoe từng bộ rèm đẹp, góc xinh bằng tất thảy sự tự hào của họ. Nó vốn là chuyện thật bình thường và rất dễ thương khi chúng ta lướt trên newsfeed mỗi sớm mai hay khi tối muộn.

Chỉ là nhiều người đẩy nó đi quá xa bằng những bình luận ác ý hay muốn mượn nó để phục vụ mục đích đen đúa xấu xí khác của mình.

Tôi bảo này, các cha mẹ hôm nay, nếu thấy vui vì con mình đạt thành tích tốt, hãy cứ khoe đi mặc kệ những anh hùng bàn phím rỗi hơi.

Nhưng nếu con mình chưa đạt thành tích tốt thì cũng xin đừng vì thế mà giận con, xấu hổ với con. Bởi chúng là con ta chứ không phải huân chương - trang sức của ta mà, đúng không???



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2qAVsGI
via cong ty bao ve

Có thể bạn không tin, nhưng một củ khoai tây có thể trị được cơn ăn vạ, khóc lóc của trẻ rất hiệu quả

0 nhận xét

Bạn đừng nghĩ chỉ có người lớn mới cảm thấy mệt mỏi và khó chịu. Trẻ con cũng không ngoại lệ đâu đấy. Hơn nữa, những đứa trẻ tuổi lên 3 được xem là chúa thay đổi tâm trạng, vui đấy rồi lại khóc lóc, mè nheo, ăn vạ không biết đâu mà lần. Và những hôm “trở trời” của các cô cậu thì hẳn sẽ là những ngày mệt nhọc, tàn khốc nhất đối với các bậc phụ huynh. Nếu từng trải qua tình huống như vậy và cảm thấy quá mệt vì không tìm được cách trị dứt cơn mè nheo của con, bạn hãy tham khảo cách đặc biệt sau đây, được chia sẻ bởi một ông bố trên trang Reddit, có khả năng chế ngự một đứa bé đang giận dữ và làm dịu cơn ăn vạ của con cực kì hiệu quả.

Có thể bạn không tin, nhưng một củ khoai tây có thể trị được cơn ăn vạ, khóc lóc của trẻ rất hiệu quả - Ảnh 1.

Cơn ăn vạ của bọn trẻ đôi lúc khiến phụ huynh phát điên (Ảnh: Internet)

"Hôm nay, con trai 3 tuổi của tôi rên rỉ và khóc lóc về mọi thứ, từ bữa trưa của thằng bé đến việc dọn dẹp sàn nhà. Vì vậy, tôi đã nói với con rằng con cần phải dừng ngay việc khó chịu như vậy ngay cho bố…”

Những lời nói miệng chẳng mấy hiệu quả, nhất là khi bọn trẻ bắt đầu đã vào cơn ăn vạ thì thật khó để làm cho chúng ngừng lại được. Trong cái khó, bỗng ló cái khôn, một ý tưởng xuất thần lóe lên trong đầu ông bố.

“Khi nấu món hầm hoặc món súp bị nêm mắm muối quá đà, chúng ta thường bỏ củ khoai tây vào để chế ngự độ mặn của nó. Vậy chắc là có thể áp dụng chiêu này để xử lí ‘cậu ông giời’ đang khó ở như vậy thôi!”

Và rồi anh tìm ngay một củ khoai tây to và nặng nhất trong bếp, đưa cho cậu con trai và nói: “Con phải cầm chắc củ khoai này trong tay, không được bỏ xuống cho đến khi thay đổi thái độ, bình tĩnh lại và sẵn sàng nói những điều tốt đẹp…”

Có thể bạn không tin, nhưng một củ khoai tây có thể trị được cơn ăn vạ, khóc lóc của trẻ rất hiệu quả - Ảnh 2.

Ảnh: Internet

Có lẽ rằng cậu bé nghĩ đây giống là một trò chơi thú vị hơn là một hình phạt, cũng có thể cậu bé chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, phân tâm đến mức quên cả khóc… dù gì thì củ khoai tây cũng đã làm rất tốt bổn phận của mình, hóa giải cơn ăn vạ của thằng bé một cách nhanh chóng.

"Tâm trạng của con đã thay đổi. Đầu tiên, con bối rối và muốn bỏ củ khoai xuống nhưng tôi nói với con rằng con không bao giờ được phép làm như thế cho đến khi con vui vẻ hơn" - ông bố chia sẻ.

Thế nên từ bây giờ mỗi lần đi chợ, bạn có thêm lí do để mua dự trữ thêm vài củ khoai tây rồi nhỉ. Bởi vì bạn không bao giờ biết trước khi nào món canh hoặc con của bạn - có thể bị "mặn". Và một khi con bạn hành xử một cách rất “mặn”, cách duy nhất để xử lí chính là dùng một củ khoai tây.

(Tổng hợp)



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2rnhStS
via cong ty bao ve

Không phải đau đầu chọn trường tốt, dưới đây là 5 điều bố mẹ có con vào lớp 1 nên làm

0 nhận xét

Dưới đây là những chia sẻ của một bà mẹ có con vừa học xong lớp 1. Mẹ&Bé đăng tải bài viết để các bố mẹ sắp có con vào lớp 1 có thêm những trải nghiệm cho riêng mình. Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả.

Mình nghĩ rằng chọn trường không phải là việc quan trọng nhất trong hành trình chuẩn bị cho con vào lớp 1, không phải cứ trường tốt với số đông thì tốt với con mình; không phải trường này "dính phốt" nọ kia mà trường đó tệ... Quan trọng là môi trường đó có phù hợp với quan điểm đồng hành cùng con của bố mẹ không, có làm cho con cảm thấy an toàn, vui vẻ và được là chính mình hay không.

Không phải đau đầu chọn trường tốt, dưới đây là 5 điều bố mẹ có con vào lớp 1 nên làm - Ảnh 2.

Các bạn học sinh lớp 1 trường tiểu học Tiên Du, Bắc Ninh. (Ảnh: Hải An)

Sau một năm cùng con "tận hưởng" lớp 1, mình muốn chia sẻ một số điều là trải nghiệm của bản thân mình, hi vọng sẽ giúp ích gì đó cho các bố mẹ:

1. Cô giáo chủ nhiệm rất quan trọng: Nếu không thể cho con vào học trường mà bố mẹ nghĩ là tốt thì cũng đừng vội buồn, vì mình thấy, đối với các con học tiểu học, trường tốt chưa phải là điều quan trọng nhất. Mình quan điểm, chọn cô giáo tốt còn quan trọng hơn chọn trường tốt rất nhiều. Con mình có ấn tượng và cảm xúc rất sâu đậm với các thầy cô của con. Nó khác hẳn kiểu ấn tượng trẻ con hồi mẫu giáo mà mang tính chất "hâm mộ" hoặc "chán ghét" rất rõ ràng. Vì thế, nếu ở trong một môi trường tổng thể ổn, mà cô giáo của con không ổn, thì mình nghĩ đó với là vấn đề cần suy nghĩ. Cô giáo lớp 1 giàu kinh nghiệm thực sự vô cùng tuyệt vời vì mình thấy năm học này chủ yếu là các con sẽ làm quen và rèn luyện nề nếp học tập là chính. Cô sẽ giúp con xây dựng và rèn luyện các thói quen học tập rất bài bản, từ những điều rất nhỏ như cách cầm bút, tư thế ngồi học hay khả năng bao quát tới từng học sinh trong lớp…

2. "Tẩy chay" bài tập về nhà: Tất nhiên, không ai thích bài tập về nhà cả, mình cũng không ủng hộ việc giao cho các bạn tiểu học hàng dài tập bài về nhà làm mãi không xong trong khi các con đã học cả ngày ở trường rồi. Thế nhưng, mình vẫn nghĩ cần có MỘT CHÚT bài tập để các con làm ở nhà - trong khoảng 30 phút. Vì sao? Với mình, đó là 30 phút rất ý nghĩa để chia sẻ với con những khó khăn mà con gặp phải hay những niềm vui mà con đạt được khi chinh phục các bài học trên lớp. 30 phút đó mình ngồi cạnh con, nhìn ra rất nhiều "vấn đề" của con cần điều chỉnh để mà trao đổi với thầy cô giáo. 30 phút đó mình ngồi cạnh con để khích lệ con tập trung hoàn thành một việc với tất cả trách nhiệm của con, mình thấy điều đó giúp bạn ấy rất nhiều trong việc tập trung và theo đuổi hoàn thành một công việc từ đầu đến cuối...

3. Các vấn đề sức khỏe cần đặc biệt chú ý: Đây là thời điểm mà mình thấy con bắt đầu phát sinh các vấn đề liên quan đến RĂNG, MẮT, XƯƠNG. Các con bắt đầu thay răng và vì thế bố mẹ nên duy trì việc khám răng định kỳ một cách chặt chẽ, nghiêm túc hơn để đề phòng các răng vĩnh viễn bị sâu, răng bị mọc lệch khi thay.... Thị lực của con cũng thế, đi học lớp 1 là mắt các con phải làm việc theo một cơ chế hoàn toàn khác học mầm non rồi, có rất nhiều vấn đề về thị lực của con mà nếu bố mẹ không để ý phát hiện sớm và xử lý, con sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi đi học lớp 1, vì thế, khám mắt định kì cho con cũng là một việc nên làm kết hợp đồng thời với việc hướng dẫn con ngồi học, ngồi đọc sách đúng tư thế và đủ ánh sáng.

Ngoài ra, khám xương cho con cũng là một hạng mục sức khỏe bố mẹ cần tham khảo. Mình biết đến việc khám xương qua đợt khám ở trường của con, cũng là vấn đề trước đây mình không biết. Khi vào tiểu học, các con ngồi học và vận động khác hẳn hồi mẫu giáo, vì thế việc phát hiện ra các vấn đề về xương cũng quan trọng đấy chứ. Như con mình, sau khi kiểm tra thì bên vai trái của con hơi bị lệch thấp so với vai phải, vì lòng bàn chân trái của con "phẳng" hơn bàn chân phải, phát hiện sớm thì việc hỗ trợ điều chỉnh sẽ đơn giản hơn.

- NGỦ ĐỦ: Cái này từng khiến mình đau đầu. Lịch sinh hoạt của bọn lớp 1 khác hẳn, sát sao hơn và "bí" hơn hồi mẫu giáo bao nhiêu. Có đợt con bị thiếu ngủ thì uể oải và chán học hẳn đi. Vì thế, mình phải điều chỉnh để ưu tiên số 1 cho giấc ngủ cho con. Mình không quan trọng lắm giấc ngủ trưa ở trường đâu, chỉ tập trung vào giấc ngủ đêm cho con. Cố gắng điều chỉnh các hoạt động khác để con có thể ngủ 10-11h mỗi đêm. Ngủ đủ là mọi thứ khác lại trơn tru, hào hứng trở lại.

- Chuyện đi vệ sinh ở trường: Mình thấy nhiều trường có nhà vệ sinh bẩn, các con sợ không dám đi; hoặc như con mình mải chơi mà quên luôn chuyện đi tè. Cái này còn do các con uống không đủ nước khi đi học, nên cũng chẳng có gì mà đào thải; Vì nguyên nhân gì thì cũng không tốt cả, có đợt mình hơi lơi là việc nhắc nhở con, con đi học về có biểu hiện bị đau, hăm ở vùng kín. Các bố mẹ cũng nên lưu ý để nhắc nhở con nhé!

- Cuối cùng nhưng cũng không kém phần quan trọng (đối với gia đình mình): SỨC KHỎE LÀ CỰC KÌ QUAN TRỌNG. Bọn mình vẫn ưu tiên duy trì hơn cả lịch vui chơi ngoài trời và các hoạt động thể thao cho con, tập gym, bơi, chạy nhảy... Rồi cả ăn uống cũng khoa học hơn. Thấy rằng, cứ khỏe đã, học tính sau thì mọi thứ thuận lợi vui vẻ hơn rất nhiều!

Bạn nhà mình, không học đọc, học viết, học toán gì trước khi đi học lớp 1, con cũng học ở một trường không tên tuổi, nhưng chỉ chưa hết học kì I con đã tự đọc sách chữ dày cộp vèo vèo và vui thích với việc học Toán… Vì thế mình nghĩ, chỉ cần các con khỏe, vui và được học ở một môi trường phù hợp và an toàn là đủ, không phải "chạy đua" và đau đầu trường điểm, trường "hot" làm gì cho mệt mỏi các bố mẹ ạ!



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2qA6Ii8
via cong ty bao ve

3 điều quan trọng khi nuôi dạy con, số 2 ít cha mẹ Việt làm được

0 nhận xét

Sinh con đã là thử thách lớn đối với mỗi ông bố bà mẹ nhưng việc nuôi dạy và giáo dục con nên người còn khó hơn gấp vạn lần. Việc này không phải chỉ diễn ra một sớm, một chiều hay chỉ vỏn vẹn trong vài câu nói răn dạy mà nó là cả một quá trình uốn nắn dài, một “cuộc chiến” thực sự đòi hỏi lòng kiên trì, sự nhiệt huyết, và niềm tin vào tương lai tốt đẹp dành cho con.

Có thể bạn đã từng nghe qua cuốn sách nuôi dạy con nổi tiếng “Nurture Shock”, ra mắt độc giả vào năm 2009, do hai tác giả Po Bronson và Ashley Merryman viết. Đó là một trong những “tác phẩm kinh điển” về các phương pháp giáo dục con cái cung cấp cho bạn cái nhìn khoa học về cách dạy con.

Trang Fatherly đã đăng tải bài viết tóm tắt những nội dụng chính trong cuốn sách của Bronson và Merryman để các phụ huynh tự rút ra cho mình bài học và áp dụng trong việc giáo dục con nên người.

1. Thay vì khen ngợi “Con rất thông minh” hãy nói “Con đã cố gắng rất nhiều”

Một số bố mẹ luôn động viện con bằng cách khen con thật thông minh. Mục đích để cải thiện sự tự tin của con, giúp con đối mặt với những thách thức về trí tuệ. Thế nhưng, họ đâu biết rằng việc khen con thông minh có thể “phản tác dụng”.

Trong cuốn sách của mình, hai tác giả Po Bronson và Ashley Merryman viết: “Nhấn mạnh vào nỗ lực của trẻ giúp con có được một lựa chọn mà chúng hoàn toàn đủ khả năng kiểm soát. Trẻ sẽ nhận ra chính bản thân mình là người kiểm soát được thành công của mình. Còn việc nhấn mạnh vào trí thông minh bẩm sinh khiến trẻ không có được sự kiểm soát đó và nó còn không đem lại lợi ích gì cho trẻ trong việc phản ứng trước thất bại”.

3 điều quan trọng khi nuôi dạy con, số 2 ít cha mẹ Việt làm được - Ảnh 1.

Nếu được khen ngợi vì những nỗ lực, trẻ sẽ nhận ra chính bản thân mình là người kiểm soát được thành công của mình (Ảnh minh họa).

Tiến sĩ Carol Dweck, làm việc tại Stanford, cũng đã chứng minh điều này bằng các nghiên cứu của mình, cô kết luận rằng: Trong những thí nghiệm mà một nhóm trẻ được khen là thông minh, nhóm còn lại thì không, những đứa trẻ không được khen ngợi luôn chấp nhận những nhiệm vụ đầy thách thức hơn, trong khi những đứa trẻ khen ngợi thì lại không hoàn thành được thử thách mà chúng vẫn cho là dễ dàng.

Vậy nên, cha mẹ thay vì nói “con rất thông minh” hãy nói “con đã cố gắng rất nhiều”. Tuy nhiên, khen ngợi quá nhiều cũng có thể trở thành vấn đề. Nếu sự kiên trì của một đứa trẻ chỉ dựa trên những phần thưởng như khen ngợi thì khi “những lời có cánh” không còn nữa, nỗ lực của trẻ cũng sẽ dừng lại. Điều tốt nhất nên làm là hãy khen ngợi con tùy nơi tùy lúc.

2. Đảm bảo rằng con được ngủ đủ giấc

Nếu giấc ngủ đối với người lớn là quan trọng thì đối với trẻ em, nó còn quan trọng hơn gấp nhiều lần.

90% các cha mẹ được hỏi ở Mỹ đều cho rằng con của họ đã ngủ đủ giấc, thế nhưng có đến 60% số trẻ vị thành niên tham gia nghiên cứu cho thấy chúng bị thiếu ngủ. Có người đổ lỗi rằng chúng quá ham mê các trò chơi điện tử và dán mắt vào màn hình điện thoại, ipad, thế nhưng có một thực tế nữa là những đứa trẻ đang phải “hy sinh giấc ngủ” để làm bài tập về nhà, tham gia hoạt động ngoại khóa…

3 điều quan trọng khi nuôi dạy con, số 2 ít cha mẹ Việt làm được - Ảnh 2.

Các nhà khoa học cho biết những vấn đề liên quan đến giấc ngủ trong những năm phát triển của con trẻ có thể ảnh hưởng vĩnh viễn đến cấu trúc não bộ. Nhiều nghiên cứu khẳng định, ảnh hưởng của giấc ngủ thực sự có thể đo đếm được. Cứ mỗi 1 giờ thiếu ngủ tương đương với việc bị mất đi 2 năm trưởng thành và phát triển về nhận thức.

3. Dạy con biết trung thực trong mọi hoàn cảnh

Đa số các bậc phụ huynh đều tin tưởng rằng con mình không nói dối, và nếu con có nói dối thì cha mẹ cũng sẽ phát hiện ra thôi. Thế nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Có một sự thật là, đa số trẻ em đều nói dối. Theo nghiên cứu của Weissbourd thì có 95% trẻ em nói dối cha mẹ tại một số thời điểm. Đồng thời, trong nghiên cứu của Kang Lee, một giáo sư tâm lý học tại Đại học Toronto, Mỹ cho thấy nói dối là một cột mốc quan trọng về nhận thức của trẻ. Và khi trẻ đạt đến một độ tuổi nhất định thì tự dưng trẻ sẽ nói dối.

3 điều quan trọng khi nuôi dạy con, số 2 ít cha mẹ Việt làm được - Ảnh 3.

Luôn khuyến khích con trung thực (Ảnh minh họa).

Và điều cha mẹ cần ứng xử khi đó không phải là la hét, quát mắng hoặc dùng đòn roi, như vậy tình trạng sẽ càng trở nên tồi tệ hơn rất nhiều. Bởi sự trừng phạt khắc nghiệt sẽ càng làm đứa trẻ “tôi luyện” thêm kỹ năng nói dối để tránh bị trừng phạt. Hoặc cũng có những đứa trẻ nói dối để làm hài lòng bố mẹ.

Trước khi cha mẹ quyết định "trừng phạt" trẻ vì tội nói dối thì cha mẹ hãy tìm hiểu nguyên nhân và lắng nghe lý do tại sao trẻ lại nói dối. Hãy nói với con rằng: “Ngay cả khi con mắc lỗi mẹ cũng sẽ không buồn, mẹ sẽ rất vui nếu con nói sự thật”. Điều này sẽ khiến đứa trẻ không còn sợ hãi mà nói thật.

Ngoài ra, cha mẹ phải luôn để ý khuyến khích con có hành động trung thực, đưa ra lời khen ngợi kịp thời nếu con có thái độ trung thực và điều quan trọng nhất, cha mẹ phải luôn là tấm gương sáng cho con học tập.

Nguồn: Fatherly



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2skBKep
via cong ty bao ve

Chuyên gia dinh dưỡng chỉ ra 6 cách giúp trẻ ăn uống đầy hào hứng

0 nhận xét

Thạc sĩ, nhà nghiên cứu dinh dưỡng Natalia Stasenko của trang web chuyên dinh dưỡng feedingbytes.com khẳng định: “Trong giai đoạn từ 1 đến 2 tuổi, sự tăng trưởng của trẻ chậm lại, bé không cần nhiều calo vì vậy việc ngồi ăn không phải là ưu tiên hàng đầu”.

Điều này khiến bữa ăn của trẻ chập chững biết đi trở thành một cuộc chiến với nhiều nước mắt của trẻ và sự bực bội cho cha mẹ. Vậy làm thế nào để bố mẹ có thể giúp bé vừa tìm được niềm vui trong ăn uống vừa nhận đủ dưỡng chất mà lại có một thói quen ăn uống khoa học? Việc tưởng rất "khó nhằn" này sẽ được thạc sĩ Natalia Stasenko gỡ rối bằng các chiêu sau:

1. Khẩu phần ăn ít

Natalia Stasenko nhắc nhở cha mẹ nhớ nguyên tắc này: trẻ mới biết đi nên ăn một thìa thức ăn mỗi loại, với bé 2 tuổi tăng lên là 2 muỗng canh thức ăn, 2 muỗng canh cơm và 2 muỗng canh rau củ quả vào bữa tối… Nếu con của bạn không ăn đúng như vậy thì cũng đừng lo lắng vì trẻ em thường không ăn một cách cân bằng mà hay tập trung vào một hoặc hai nhóm thực phẩm mỗi bữa ăn.

Chuyên gia dinh dưỡng chỉ ra 6 cách giúp trẻ ăn uống đầy hào hứng - Ảnh 1.

Tiến sĩ Dina DiMaggio, bác sĩ nhi khoa đồng thời là đồng tác giả của cuốn the Pediatrician’s Guide to Feeding babies and Toddlers (tạm dịch: Hướng dẫn cách ăn cho trẻ sơ sinh và trẻ tập đi) đồng ý với quan điểm này. Cô nhấn mạnh: trẻ từ 1 đến 2 tuổi nên ăn 900-1.000 calo mỗi ngày, trẻ từ 2 - 3 tuổi nên tiêu thụ khoảng 1.000-1.400 calo/ ngày. Nhưng thay vì tập trung vào việc con ăn mỗi ngày được bao nhiêu thì bố mẹ hãy chú ý tới việc trẻ ăn uống ngon miệng như thế nào và đảm bảo sự tăng trưởng theo bảng chỉ số phát triển cho trẻ.

2. Để con có cơ hội được đói

Điều quan trọng là phải đảm bảo rằng trẻ thực sự đói và sẵn sàng ngồi ăn nếu không thì bữa ăn sẽ là một trận chiến. Stasenko đề nghị sắp xếp các bữa ăn chính và phụ cách nhau 2-3 giờ và giữa các bữa ăn chỉ cho trẻ uống nước. Nếu trẻ uống sữa thay nước suốt cả ngày thì bé không bao giờ đói. Sữa là thức ăn, không phải là đồ uống, chỉ cần 2-3 phần sữa mỗi ngày. Và nếu muốn trẻ tiêu thụ nhiều năng lượng, hãy để bé dành nhiều thời gian cho các hoạt động vận động như chạy, nhảy, leo trèo… trước giờ ăn.

3. Tập trung vào sự tự giác

Chuyên gia dinh dưỡng chỉ ra 6 cách giúp trẻ ăn uống đầy hào hứng - Ảnh 2.

Để trẻ là người tự chọn đồ ăn yêu thích cho bữa ăn (ảnh minh họa).

Trẻ ở tuổi này rất giàu ý tưởng và bắt đầu tự lập. Sử dụng lợi thế đó bằng cách cho trẻ đi chợ, đi siêu thị cùng bố mẹ và tự chọn thức ăn cho bữa ăn tối hay con sẽ có quyền lựa chọn và chuẩn bị nguyên liệu từ vườn rau nhỏ gia đình tự trồng. Tiến sĩ DiMaggio gợi ý hãy chọn mỗi ngày một màu và gợi ý trẻ "đi chợ", ví dụ ngày màu đỏ sẽ là ớt chuông đỏ và món tráng miệng dưa hấu.

4. Trang trí món ăn đẹp mắt

Sưu tầm thêm nhiều cách trang trí món ăn cho bé hấp dẫn và đẹp mắt như sử dụng khuôn bánh để tạo hình vui nhộn hoặc chuẩn bị thức ăn với những phần nhỏ, trẻ sẽ thấy hứng thú khi ngồi vào bàn ăn.

Chuyên gia dinh dưỡng chỉ ra 6 cách giúp trẻ ăn uống đầy hào hứng - Ảnh 3.

Cố gắng luôn đặt một món ăn quen thuộc bên cạnh thức ăn mới, điều này đặc biệt hiệu quả nếu trẻ ngại khi thử những thứ mới. Nữ tiến sĩ DiMaggio nói nước sốt sẽ khiến những trẻ không khoái món thịt sẽ ăn ngon hơn chính vì vậy khuyến khích thêm vào thực đơn ăn dặm nước sốt táo không đường, sữa chua, trái cây tươi và nước sốt cà chua tự làm.

5. Đã ăn là ngồi vào ghế, không ăn rong, không điện thoại

Chuyển từ thời gian chơi sang ăn bằng cách tạo ra một thói quen nhỏ. Tiến sĩ Stasenko gợi ý đó có thể là rửa tay, một bài hát ngắn, hoặc bất cứ thứ gì tùy thuộc vào gia đình. Cho trẻ ngồi vào bàn ăn để tạo thói quen ăn uống gắn liền với chiếc bàn, không chạy nhảy lung tung trong quá trình ăn. Chỉ ăn khi ngồi ở bàn, tuyệt đối không cho trẻ đi ăn rong. Và đừng quên bỏ việc dùng điện thoại thông minh, máy tính bảng và tivi như nhiều mẹ vẫn làm để dỗ con.

Chuyên gia dinh dưỡng chỉ ra 6 cách giúp trẻ ăn uống đầy hào hứng - Ảnh 4.

Tập cho trẻ thói quen ngồi ăn uống ở bàn ăn (Ảnh minh họa).

6. Có tính nhất quán và linh hoạt

Tiến sĩ Stasenko nhấn mạnh chuẩn bị những bữa ăn chính và bữa ăn nhẹ một cách cân bằng với những thức ăn lành mạnh, mới lạ và quen thuộc nhưng sau đó hãy để trẻ quyết định muốn ăn gì và ăn bao nhiêu.

Nữ tiến sĩ DiMaggio khẳng định: "Trẻ biếng ăn chỉ là một giai đoạn, vì vậy hãy bình tĩnh và đợi giai đoạn đó trôi qua".  

Nguồn: Parent



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2sjVfE3
via cong ty bao ve

Không màu hồng như trong phim, đây mới là thực tế khi đi đẻ qua lời kể của bà mẹ 2 con

0 nhận xét

2 lần sinh mổ, 2 trải nghiệm hoàn toàn khác nhau nhưng ấn tượng của mẹ Thu Phương (sinh năm 1988, hiện đang sinh sống và làm việc tại Phú Thọ) vẫn nguyên vẹn với cảm giác "đau đớn và sợ hãi". Hai con chị là Bảo Trâm và Đức Phúc sinh chỉ cách nhau 2 năm nên việc sinh mổ cũng khiến vợ chồng chị lo lắng hơn với nhiều nguy cơ bác sĩ cảnh báo. Giờ đây, khi việc sinh nở đã qua nhưng bà mẹ 2 con vẫn còn nhớ như in hành trình vượt cạn với lo lắng, sợ hãi, hoang mang và ngập tràn hạnh phúc. Chị đã ghi lại nhật kí sinh nở của mình như một kỉ niệm để lớn lên các con có thể biết được mình đã chào đời như thế nào.

Lần 1: Váy vén lên tận ngực, nằm tênh hênh trên giường

"Ục!" nước xối xả chảy ướt sũng quần, mẹ bước xuống giường, cuống cuồng không hiểu chuyện gì xảy ra. Tim đập thình thịch gọi điện cho bố "Chồng ơi, vợ vỡ ối rồi, chuẩn bị nhập viện thôi". Thấm nhuần tư tưởng của các bác đi trước truyền lại "Vỡ ối nhưng còn lâu mới đẻ được", thế là mẹ vẫn bình tĩnh đi tắm rửa và ăn cơm, rồi gọi taxi cùng dì con vào viện.

Không màu hồng như trong phim, đây mới là thực tế khi đi đẻ qua lời kể của bà mẹ 2 con - Ảnh 1.

Lần đầu sinh mổ, mọi thứ đều khác xa với hình dung của chị Phương.

Ôi, khoa sản là đây sao?! Sao không phải là cảnh sản phụ mỉm cười, bác sĩ nắm tay an ủi, động viên, sao không phải là phòng sinh 1 sản phụ 1 hộ sinh và các bác sĩ... mà lại là tiếng các mẹ bầu la hét "Đau quá!!!!", tiếng người nhà nhốn nháo "Đẻ chưa?" "Mấy kg?" "Mang khăn, bỉm đến đây"... tiếng các cô hộ sinh "Người nhà sản phụ A đâu?" "Nào, còn kêu nữa là không có sức mà đẻ đâu, lúc đấy đừng có kêu bác sĩ nhá!!", "Chị kia tên là gì? Bao nhiêu tuần rồi? Nặng mấy kg?"...

Sau khi làm xong thủ tục thăm khám, mẹ phải đi siêu âm. Lúc này con bắt đầu thúc xuống cửa mình đòi chui ra, từng cơn cứ quặn lên dồn dập. Ngoài trời khá lạnh, chắc khoảng 15-17 độ, gió thổi rít lên ầm ào. Chiếc váy đụp - "đồng phục" khoa sản mẹ đang mặc cứ bay phần phật theo gió.

Bắt đầu lên bàn đẻ. Ôi, cái giường đẻ sao cao thế, vất vả trèo lên trèo xuống, mẹ còn bị 1 cô hộ sinh quát "Cái chị kia, nghiêng người bám vào mà xuống, ngồi chồm chỗm leo thế ngã bây giờ". Mẹ lập cập vâng dạ, đầu trỗng rỗng, bụng vẫn quặn từng cơn.

Không màu hồng như trong phim, đây mới là thực tế khi đi đẻ qua lời kể của bà mẹ 2 con - Ảnh 2.

Bé Bảo Trâm chào đời sau khi mẹ trải qua hai lần đau đớn, vừa đau đẻ, vừa đau mổ.

Tranh thủ lúc qua cơn đau, mẹ ngắm 1 lượt khắp căn phòng, có khoảng chục giường, mỗi giường có 1 mẹ bầu chờ sinh. Có 1 điểm chung là tất cả đều nude phía dưới. Váy vén lên tận ngực, nằm tênh hênh trên giường, có mẹ rên rỉ kêu đau, có mẹ môi mím chặt vật lộn trên giường, có mẹ nằm im không nhúc nhích. Xa xa 1 góc phòng, các mẹ chưa sinh thì đứng lố nhố chờ y tá nghe tim thai. Có mẹ đang được bác sĩ đỡ đẻ, tiếng em bé khóc làm mẹ càng mong ngóng giây phút được đón con chào đời.

Khoa sản khá đông bác sĩ nam, lúc mới vào mẹ cũng thoáng chút bối rối và xấu hổ. Mẹ được nằm chạy máy monitor theo dõi. Con vẫn dồn dập đòi ra, cái cảm giác đúng như người bị táo bón mà rặn mãi không được. Mẹ rặn và liên tục rặn, mặt căng lên đỏ phừng phừng, mồ hôi vã ra.

Không màu hồng như trong phim, đây mới là thực tế khi đi đẻ qua lời kể của bà mẹ 2 con - Ảnh 3.

Hiện tại, cô công chúa Bảo Trâm đã được hơn 3 tuổi và rất ra dáng đàn chị.

"Nào, 2 chân đạp vào bàn đạp, tay nắm thành giường, hít thật sâu rồi rặn ra" mẹ răm rắp làm theo hướng dẫn. "Cố lên nhé, anh hướng dẫn em rồi làm theo nhé, nào..." 1..2..3.. lại tiếp tục. Cô y tá vuốt tóc mẹ động viên rồi dùng hai tay lấy hết sức đè bụng mẹ xuống. Mẹ cảm giác ngực mẹ bẹp dúm xuống chiếc giường, không thể thở nổi nữa rồi. Cuối cùng mẹ vẫn không thể sinh con theo cách tự nhiên, bác sĩ bảo xương chậu mẹ bé quá, chuyển sang sinh mổ.

Mẹ lại ngồi dậy thay đồ đi mổ, lên bàn mổ vẫn còn cố rặn xem có được không, cố theo kiểu còn nước còn tát. Bác sĩ tiêm gây tê tủy sống cho mẹ và bắt đầu rạch rồi ấn rồi xoay. Oe, oe... con đã chào đời lúc 0h30’, nặng 3,2 kg. Mẹ thấy như trải qua 1 thế kỉ dài đằng đẵng, bao vất vả cuối cùng cũng được gặp con.

Lần 2: Chân nặng trĩu nhưng vẫn cảm giác từng đường dao sắc lẹm lướt qua bụng

Con 38 tuần, mẹ đi siêu âm, bác sĩ bảo vết mổ cũ mỏng quá, ối cũng còn ít, đầu con tụt xuống dưới rồi, vào viện chủ động mổ thôi.

Hai bố mẹ thu dọn đồ đạc, qua phòng khám sản của viện để khám trong rồi đi siêu âm mất cả buổi sáng. Nói khám trong cho oách chứ thực ra đó chính là 1 kiểu "móc cua" các mẹ ạ, thốn đến tận rốn.

Không màu hồng như trong phim, đây mới là thực tế khi đi đẻ qua lời kể của bà mẹ 2 con - Ảnh 4.

Dù là sinh mổ chủ động nhưng lần sinh mổ thứ 2, chị Phương vẫn không tránh khỏi lo lắng, sợ hãi.

Mẹ nằm ngửa trên bàn, "chuẩn bị lên thớt", dây quấn chằng chịt quanh bụng. Mẹ nghe tiếng con đạp lụp bụp qua máy. Cả đêm hôm đó mẹ cứ phải canh giờ để đi khám và đo máy. Một đêm đầy tâm trạng và mệt mỏi của bố và mẹ.

Sau khi nghe tư vấn trước mổ của bác sĩ, mẹ lập cập thay đồ và được bố đẩy sang phòng mổ. Trước khi cánh cửa phòng mổ khép lại, mẹ còn cố ngoái lại nhìn bố con, cảm giác như đây là giây phút sinh tử li biệt, nước mắt rơm rớm tủi thân lắm.

Bác sĩ bắt đầu tiêm thuốc gây tê vào cột sống, 1 cảm giác buốt man mát chạy dọc cơ thể, 2 chân bắt đầu nặng trĩu và mất dần cảm giác. Mẹ nghe thấy dao kéo leng keng, mẹ sợ thuốc chưa ngấm nên cố ngóc đầu lên: "Bác sĩ ơi, em vẫn nhấc chân được đấy nhé". Bác sĩ bắt đầu lướt đường dao sắc lẹm đầu tiên lên bụng mẹ, đi qua từng lớp mỡ dầy, người ấn bụng mẹ, người xử lý bên dưới, cuối cùng con cũng cất tiếng khóc chào đời.

Không màu hồng như trong phim, đây mới là thực tế khi đi đẻ qua lời kể của bà mẹ 2 con - Ảnh 5.

Mẹ Phương và bé Đức Phúc 5 ngày sau sinh.

Mẹ run run thở phào nhẹ nhõm. Mẹ được cô hộ sinh cho nhìn con, cô còn nghiêng người con cho mẹ thơm má. Ôi chao, không bao giờ mẹ quên được giây phút thiêng liêng ấy, con bé bỏng trắng hồng, nhắm mắt, môi chúm chím, má phinh phính chạm vào má mẹ thật mềm mại.

Xong xuôi, mẹ được đưa ra nằm ở phòng hậu phẫu. Nằm đó chắc khoảng 4-5 tiếng, mẹ buồn ngủ và lạnh kinh khủng, bác sĩ phải đắp chăn cho mẹ. Mẹ nằm đó chỉ nhìn chằm chằm đồng hồ và mong từng phút được về với con.

Mổ xong là quá trình đau vết mổ, đau cơn co tử cung, đau lung tung khắp chỗ. Nằm không yên, ngồi cũng không được, đứng tập đi thì như có nghìn mũi kim chọc chọc vào từng thớ thịt. Trộm vía lần này mẹ lại dậy đi nhanh hơn lần 1, đau đớn ban đầu qua nhanh...



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2saM5u8
via cong ty bao ve

Tháng 4 và tháng 6 hàng năm, giáo viên tiểu học ở Nhật sẽ đến thăm nhà từng học sinh để làm một việc...

0 nhận xét

Đây là tâm sự một bà mẹ người Trung Quốc khi đến Nhật Bản sinh sống và định cư. Vốn nghe những lời khen ngợi dành cho nền giáo dục của đất nước này nhưng đến khi chứng kiến, chị vẫn khá bất ngờ. "Trăm nghe không bằng một thấy", chị đã tự mình trải nghiệm cảm giác rất nhiều điều đã từng được nghe khi cho con theo học tại một trường tiểu học ở đất nước này. Ở nhiều nơi, việc cho các con đi học và tương tác với nhà trường là điều tất yếu, nhưng khi thấy thầy cô giáo chủ động đến thăm hỏi từng gia đình học sinh vào mỗi đầu năm học như các giáo viên bậc tiểu học ở Nhật Bản là một chuyện khá thú vị đối với người mẹ này. Cùng xem cô tâm sự gì nhé!

Tháng 4 và tháng 6 hàng năm, giáo viên tiểu học ở Nhật sẽ đến thăm nhà từng học sinh để làm một việc... - Ảnh 1.

Vào mỗi năm, giáo viên tiểu học Nhật thường đến thăm gia đình học sinh (Ảnh: Internet)

Ở Nhật Bản, cứ mỗi khi đến năm học mới, giáo viên chủ nhiệm sẽ được thay bằng một người mới và họ đến thăm gia đình học sinh như một thói quen trong nền giáo dục. Chuyến viếng thăm ấy thường diễn ra vào khoảng tháng 4 và tháng 6. Mấy đứa con của tôi than thở rằng, chỉ có giáo viên chủ nhiệm mới khó khăn như thế này thôi. Tôi cũng kiên nhẫn lắng nghe chúng nói nhưng rồi lên tiếng bảo ban rằng chúng ta không nên đánh giá người khác ở góc độ chủ quan cũng như từ sự yêu ghét riêng của bản thân, mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu. Cũng may mắn là chúng nghe xong gật đầu đồng ý, không còn tranh luận nữa. 

Giáo viên chủ nhiệm của con gái tôi là sinh viên đại học vừa mới tốt nghiệp. Do đến trễ 30 phút theo giờ hẹn nên vừa đến nơi, cậu ấy luôn miệng xin lỗi tôi: "Tôi đã đến căn hộ bên cạnh tìm kiếm nhà mình nhưng tìm mãi không thấy, sau cùng hỏi bảo vệ tôi mới tìm được nhà mình ở đây. Tôi thành thật xin lỗi, xin lỗi vì đã đến muộn, xin lỗi vì đã để bà chờ lâu". Tôi cũng chẳng trách móc gì: "Không sao đâu, mời cậu vào". Vào nhà, cậu ấy vẫn liên tục xin lỗi khiến tôi hơi gượng và không biết nên nói gì. 

Vì là sinh viên mới ra trường, thầy giáo mới của bọn trẻ khá rón rén. Lấy ra một cái máy tính xách tay, tay vừa lau mồ hôi vừa mở máy, cậu ấy hỏi trong nhút nhát: "Cho tôi hỏi giáo viên chủ nhiệm trước đây khi đến thăm nhà nói những gì?". Tôi và con gái ngớ người nhìn cậu ta, không biết câu hỏi có ý gì. Sau đó cậu ta nhanh chóng đáp: "Vì tôi là giáo viên mới, nên không biết bắt đầu từ đâu? Việc thăm nhà học sinh như thế này tôi cũng không biết nói những gì". Thấy cậu ta lúng túng, tôi bèn chuyển chủ đề để cuộc nói chuyện thoải mái hơn. 

Tháng 4 và tháng 6 hàng năm, giáo viên tiểu học ở Nhật sẽ đến thăm nhà từng học sinh để làm một việc... - Ảnh 2.

Đây là một nét văn hóa giáo dục đáng quý của người Nhật Bản (Ảnh: Internet)

Con gái tôi bắt đầu nói chuyện với thầy giáo mới: "Con không thích nhất là môn thể dục, hy vọng thầy đừng quá khắt khe". Sau đó con bé cũng đưa ra nhiều yêu cầu với thầy giáo. Cá nhân tôi thấy những yêu cầu đó khá ngây thơ và hồn nhiên, ấy vậy mà cậu thầy giáo cũng chăm chú lắng nghe và ghi nhận một cách cẩn thận. Đến lúc con bé chưa kịp nói xong, giáo viên đã phải tạm biệt và sang thăm nhà học sinh khác. Cuộc trao đổi tưởng chừng khó khăn và không biết nói gì bỗng chốc nhẹ nhàng, thoải mái khi giáo viên mở lòng rất nhiệt tình. 

 Người giáo viên chủ nhiệm thứ 2 mà tôi ấn tượng, chính là cô giáo chủ nhiệm mới của con trai nhỏ nhất, cô ấy năm nay đã ngoài 40 và vô cùng nghiêm khắc. Cô đã đến thăm gia đình tôi rất đúng giờ, vừa bước vào nhà, cô ấy đã tự sắp xếp giày dép của mình một cách gọn gàng. Nhìn tác phong của giáo viên chủ nhiệm, tôi biết con mình cũng sẽ được dạy dỗ như vậy. Cô chủ động nói về thành tích học tập cũng như những quy định trong nhà trường vừa được phổ cập. Bởi vì thành tích học tập của con trai tôi không được tốt, nên tôi đã hỏi cô rất nhiều về biểu hiện của cháu trong trường học, nhưng cô giáo chỉ nói về những điểm mạnh của con trai đã khiến tôi cảm thấy an ủi phần này: "Con trai của bà rất ngoan, rất đơn giản, các bạn trong lớp rất thích cháu". 

Tháng 4 và tháng 6 hàng năm, giáo viên tiểu học ở Nhật sẽ đến thăm nhà từng học sinh để làm một việc... - Ảnh 3.

Ảnh minh họa

Nghe cô giáo nói, tôi cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều: "Vâng, cháu rất trong sáng, thường xuyên giúp tôi làm việc nhà, đặc biệt là chủ động dọn dẹp vệ sinh mà không cần tôi nhắc nhở…". Con trai ngồi kế bên nghe tôi nói như thế chúng cũng mỉm cười tự hào. Chia sẻ xong về chuyện trường lớp rồi, bọn trẻ lại lấy hình ảnh lúc nhỏ ra khoe với cô và kể những chuyện thú vị. Thời gian cứ thế trôi qua rất nhanh, đã đến lúc cô giáo phải qua thăm nhà học sinh khác. Qua hai trường hợp trên, tôi muốn nhấn mạnh rằng việc giáo viên đến thăm nhà học sinh khiến tôi rất hài lòng. Bọn trẻ có thể học cách lớn lên trong một môi trường như vậy quả thật là rất may mắn, mỗi giáo viên tới thăm nhà, tôi luôn muốn dành sự cảm ơn sâu sắc với từng người. 

Ở Nhật Bản là như thế, mỗi người đều tôn trọng cuộc sống của nhau, những việc làm tưởng chừng như bình thường nhưng đã thực sự chạm đến trái tim tôi lúc nào không biết. Ở Nhật Bản, các giáo viên thường đến thăm nhà học sinh để định hướng giáo dục, quan trọng hơn đến là để hiểu biết nhiều hơn về hoàn cảnh gia đình của chúng. Việc viếng thăm này mang lại lợi ích cho các bậc cha mẹ hiểu rõ hơn về chính sách giáo dục của nhà trường. 

Cũng như thông qua cuộc gặp gỡ này giáo viên cũng biết được mong mỏi của các bậc phụ huynh trong việc giáo dục con em. Thường các giáo viên mất đến 3 - 4 ngày để thăm nhà của tất cả học sinh. Mỗi lần đến thăm, không ít đứa trẻ lo lắng và tự hỏi rằng không biết giáo viên sẽ nói gì về bọn chúng. Sau cùng, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm vì hầu hết các cuộc thăm hỏi diễn ra rất nhẹ nhàng để thắt chặt tinh thần giữa gia đình và nhà trường.

(Nguồn: Secretchina)



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2rQpshk
via cong ty bao ve

Tại Đức, bố mẹ có thể bị phạt đến hơn 60 triệu nếu không tiêm phòng cho con

0 nhận xét

Các bố mẹ tại Đức sẽ bị phạt đến 2.800 USD (khoảng 64 triệu VNĐ) nếu không tiêm phòng cho con cái của mình.

Bộ trưởng Y tế Hermann Grohe tuyên bố việc thắt chặt luật lệ và tăng cường hình phạt là cần thiết vì dịch sởi.

Trong tuần này, một bà mẹ của 3 đứa con đã tử vong vì bệnh sởi tại thành phố Essen. Tính đến giữa tháng tư năm nay, nước Đức đã có 410 ca mắc bệnh sởi (so với tổng số năm 2016 là 325 ca), theo số liệu từ Viện nghiên cứu Robert Koch.

Chia sẻ với tờ nhật báo Bild, ông Grohe giải thích: "Không ai có thể thờ ơ được trước những trường hợp tử vong liên tiếp vì bệnh sởi."

Chính phủ đề nghị các trường mầm non báo cáo lại chính xác bất kỳ phụ huynh nào không đưa ra được bằng chứng là họ đã tiêm phòng.

Tại Đức, bố mẹ có thể bị phạt đến hơn 60 triệu nếu không tiêm phòng cho con - Ảnh 1.

Không ai có thể thờ ơ được trước những trường hợp tử vong liên tiếp vì bệnh sởi (Ảnh minh họa).

Theo kế hoạch, những trẻ không được phụ huynh đưa đi tiêm phòng cũng sẽ bị đuổi khỏi các trung tâm giữ trẻ. Luật dự kiến sẽ được thông qua vào tháng 6 tới.

Cũng theo khuyến cáo từ viện Robert Koch thì bên cạnh trẻ em, tất cả những người lớn sinh từ năm 1970 trở về sau cũng nên được tiêm phòng bệnh sởi, nếu họ chưa mắc bệnh này hoặc đã mắc chỉ một lần.

Tuần trước, tòa án Đức cũng đã đưa ra quy định rằng, đối với trường hợp những cặp vợ chồng đã chia tay và đứa trẻ ở cùng với mẹ, nếu mẹ phản đối việc tiêm phòng thì bố hoàn có thể đưa con đi mà không cần sự đồng ý của mẹ.

Tuy nhiên, tại Đức, việc từ chối tiêm phòng vẫn chưa được quy định thành tội danh như tại Ý. Tính từ đầu năm đến nay, nước Ý đã ghi nhận các ca bệnh sởi nhiều gấp 3 lần so với tổng số ca mắc sởi của năm 2016.

Vì vậy, mới tuần trước, chính phủ Ý đã ban hành quy định rằng bố mẹ phải tiêm chủng cho con cái 12 loại bệnh phổ biến trước khi cho con đi học tại các trường công. Các bệnh này bao gồm sởi, bại liệt, ho gà và viêm gan B...

Nguồn: BBC



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2sgf66Z
via cong ty bao ve

Mẹ nào đang áp dụng lịch trình ăn - chơi - ngủ cho trẻ sơ sinh bú mẹ thì cần suy nghĩ lại ngay

0 nhận xét

Trái ngược với quan niệm thông thường, một chuyên gia sữa mẹ mới đây đã khẳng định rằng, lịch trình trên hoàn toàn không phù hợp. Theo Meg Nagle, một chuyên gia tư vấn nuôi con bằng sữa mẹ người Úc được cấp chứng chỉ của Hội đồng tư vấn sữa mẹ quốc tế, đồng thời là người sáng lập blog The Milk Meg, nơi chia sẻ kiến thức về cho con bú, giấc ngủ của con cũng như các vấn đề làm cha mẹ khác, ăn-chơi-ngủ "không có ý nghĩa gì với bé sơ sinh bú mẹ", đồng thời cũng chẳng có nhiều ý nghĩa với phần lớn trẻ sơ sinh, bất kể có bú mẹ hay không.

Lịch trình ăn-chơi-ngủ là gì?

Lịch trình này xuất hiện trong các cuốn sách, trên các blog và qua hình thức truyền miệng từ vô số người mà bạn sẽ gặp trong suốt thai kỳ và khi có con nhỏ.

Mẹ nào đang áp dụng lịch trình ăn - chơi - ngủ cho trẻ sơ sinh bú mẹ thì cần suy nghĩ lại ngay - Ảnh 1.

Rất nhiều mẹ hiện nay đang áp dụng lịch trình ăn-chơi-ngủ để xây dựng thói quen sinh hoạt nề nếp cho trẻ từ nhỏ (Ảnh minh họa).

Cụ thể, lịch trình này diễn ra như sau: Khi bé thức, bạn sẽ cho bé ăn. Xong xuôi, bạn sẽ khuyến khích bé chơi đùa. Nếu bé nhà bạn còn khá nhỏ, việc này đồng nghĩa với đọc cho bé 1 cuốn sách hoặc chỉ bé cách sử dụng xúc xắc hay bất cứ hoạt động kích thích nào khác. Sau 1 khoảng thời gian và khi đã đáp ứng một số nhu cầu khác như thay tã/bỉm, bạn ru bé ngủ. Tuy nhiên, khi ru bé ngủ, bạn không nên cho trẻ bú nữa.

Kỳ vọng của lịch trình này là bé sẽ có giấc ngủ dài hơn so với trường hợp cho bé bú theo nhu cầu trước, trong và sau thời gian ngủ.

Tại sao lịch trình này lại chẳng có nghĩa lý gì với một bé sơ sinh bú mẹ?

Dưới đây là những lý do chuyên gia sữa mẹ Meg Nagle đưa ra: 

- Một trong những lý do là lượng sữa mẹ được tiết ra theo quy luật cung - cầu. Khi trẻ được bú theo nhu cầu, bé và cơ thể bạn sẽ hợp tác với nhau để đảm bảo nguồn cung sữa đầy đủ (với điều kiện không có các vấn đề sức khoẻ nào ảnh hưởng tới việc này).

- Một lý do khác: bé của bạn là một cá thể độc nhất. Không phải mọi bé sơ sinh đều ăn giống nhau, ngủ giống nhau, có thể tích dạ dày, sự trưởng thành về cảm xúc, cảm giác an toàn… giống nhau, để có thể vui vẻ trải qua 3-4 tiếng giữa các cữ ăn và gắn bó với một lịch trình cụ thể.

- Cho bé bú không chỉ là việc cho ăn. Cho bé bú là đáp ứng nhu cầu tiếp xúc, tìm kiếm hơi ấm, sự an toàn, sự kết nối, sự giải trí và nhiều hơn thế nữa giữa bé với bạn. Hoạt động cho bé bú giúp xoa dịu đau đớn và sợ hãi. Nó có thể lập tức giúp một bé đang bị kích thích thái quá trở về trạng thái bình tâm trong nhiều trường hợp.

Giới hạn việc cho bú vào những khoảng thời gian nhất định trong lịch trình hàng ngày là giới hạn một trong những công cụ làm mẹ tuyệt vời nhất mà Mẹ Tự nhiên ban tặng cho chúng ta.

Lịch trình ăn-chơi-ngủ có ảnh hưởng gì tới việc cho con bú?

Như đã nêu ở trên, sữa mẹ được tiết ra theo quy luật cung - cầu. Nếu mẹ giới hạn việc cho con bú vào những khoảng thời gian nhất định, rất có thể, cô ấy sẽ làm ảnh hưởng tới nguồn sữa quý giá của mình. Ở Australia, 96% các bà mẹ cho con bú ngay từ đầu. Điều này cho thấy phần lớn các mẹ đều hi vọng sẽ trao cho con nguồn sữa tốt lành của mình.

Tuy nhiên, khi nhắc tới vấn đề cho bú theo từng tháng tuổi, con số này nhanh chóng giảm xuống qua mỗi tháng, chỉ có 39% trẻ sơ sinh được bú mẹ hoàn toàn trong khoảng 4 tháng và chỉ có 15% được tận hưởng đặc ân này tới 6 tháng. Trong khi nhiều tổ chức y tế đã khuyến nghị cho con bú ít nhất 1 năm (cùng với thức ăn đặc sau khi bé được 6 tháng), chỉ có 28% các bà mẹ Australia thực hiện việc này. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) còn đưa ra lời khuyên, mẹ nên cho con bú tối thiểu 2 năm.

Có nhiều yếu tố tác động tới tỷ lệ cho con bú sữa mẹ. Trong đó, lịch trình cho bé bú là một trong những yếu tố đã ảnh hưởng tới khả năng mẹ và bé duy trì việc bú theo nhu cầu và dẫn tới khả năng bé bước vào giai đoạn ăn dặm sớm hơn so với mong đợi của người mẹ.

Mẹ nào đang áp dụng lịch trình ăn - chơi - ngủ cho trẻ sơ sinh bú mẹ thì cần suy nghĩ lại ngay - Ảnh 2.

Mọi đứa trẻ cần được bú theo nhu cầu (Ảnh minh họa).

Áp dụng một lịch trình cụ thể cũng có thể tác động tới sự tự tin của mẹ. Khi dành phần lớn thời gian trong ngày để cố gắng trong tuyệt vọng nhằm giúp bé con tuân thủ lịch trình chỉ để rồi nhận thấy, bé không hề hợp tác, người mẹ hẳn sẽ băn khoăn tự hỏi: "Mình đã làm gì sai? Có chuyện gì với con mình thế?".

Việc cứ nhất nhất tuân thủ lịch trình cụ thể với trẻ sơ sinh có thể ảnh hưởng tiêu cực tới tâm trạng, sự thoải mái và tương tác giữa mẹ với con.

Có phải mọi lịch trình đều xấu?

Lịch trình thực sự là một điều tuyệt vời và lành mạnh cho trẻ sơ sinh cũng như trẻ nhỏ. Khi một đứa trẻ có rất ít quyền kiểm soát mọi thứ diễn ra trong một ngày của mình, việc biết những gì chuẩn bị diễn ra có thể giúp bé cảm thấy an tâm.

Tuy nhiên, với trẻ sơ sinh bú mẹ, lịch trình hạn chế khả năng tiếp cận của bé với sữa mẹ nên sẽ không đáp ứng được mọi nhu cầu của bé.

Bạn vẫn có thể sắp xếp lịch trình hàng ngày đồng thời đảm bảo cho bé bú theo nhu cầu. Việc này có thể được thực hiện trong lúc bé chơi, trong khi bé ngủ. Không cần phải giới hạn việc bé bú mẹ chỉ để tạo ra một lịch trình nề nếp cho trẻ sơ sinh.

Chuyên gia sữa mẹ Meg Nagle khẳng định: "Hãy nhớ rằng, con bạn là một con người bé nhỏ. Và con người bé nhỏ này cần thường xuyên được bú mẹ, thường xuyên được mẹ ôm ấp. Bạn đang thực hiện thiên chức làm mẹ qua việc cho bú, không phải tạo ra một chiến binh cho lớp tốt nghiệp kế tiếp của học viện quân sự. Hãy thư giãn và chỉ đơn giản là tận hưởng khoảng thời gian bên bé yêu của bạn".

Nguồn: Belly



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2qtPVBn
via cong ty bao ve

Mẹ 9x ăn "thả ga" 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh

0 nhận xét

Bà mẹ trẻ Thùy Linh (sinh năm 1991, hiện đang sinh sống tại Hà Nội) vừa hạ sinh cô công chúa đầu lòng Đào Khánh My (bé Bông) vào một ngày vô cùng đặc biệt, ngày 8/3/2017. Nhưng những ai gặp Linh hiện tại đều phải "lác mắt" vì bà mẹ 1 con vẫn sở hữu 3 vòng cực chuẩn và làn da trắng hồng.

Khi được hỏi về bí quyết giảm cân sau sinh, Linh cười xòa: "Thực ra mình không có bí quyết gì quá đặc biệt đâu. Quan trọng vẫn là tăng cân vừa phải thì sau sinh không phải bận tâm nhiều đếu việc giảm cân".

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 1.

Vóc dáng thon gọn của mẹ một con đúng 1 tháng 6 ngày sau sinh.

Bà mẹ 9x chia sẻ cô tăng đúng 10kg khi mang thai. Để có một thai kì khỏe mạnh, không lên cân quá nhiều, Linh vẫn duy trì đều đặn việc tập 1 giờ yoga vào buổi sáng và 1 buổi gym vào chiều tối. Từ trước khi mang thai 6 tháng, Linh đã chú ý bổ sung collagen để cung cấp độ đàn hồi cho da, các vitamin cần thiết cho mẹ bầu và sử dụng dầu trị rạn.

Ngoài ra, để kiểm soát cân nặng, Thùy Linh tìm hiểu và áp dụng thực đơn ăn uống nhiều chất, ít tinh bột để các dưỡng chất vào con chứ ít vào mẹ. "Không ăn các tinh bột xấu như cơm, nếp, thay vào đó ăn tinh bột tốt như ngũ cốc, các loại hạt, khoai lang, bánh mỳ đen hoặc yến mạch. Nhờ đó sẽ tránh tích mỡ vùng bụng", mẹ Bông nhấn mạnh.

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 2.

Bà mẹ trẻ duy trì tập yoga đều đặn trong thai kì.

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 3.

Bà bầu 18 tuần 5 ngày.

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 4.

Cận kề ngày sinh, cô vẫn đi lại nhanh nhẹn với thân hình gọn gàng.

Ngay sau khi sinh, Thùy Linh về đúng số cân nặng như trước khi mang thai: 50kg. Và đây là các bí quyết giảm cân, giữ dáng sau sinh mà bà mẹ xinh đẹp này đã áp dụng:

- Sử dụng dịch vụ chăm sóc sau sinh, chườm muối thảo dược nóng lên bụng mỗi ngày, muối thảo dược sẽ giúp đốt mỡ và làm săn chắc vòng 2. Trước khi chườm muối thì bôi rượu gừng nghệ hạ thổ để tăng hiệu quả. Các mẹ có thời gian có thể dùng thêm gen bụng, lưu ý là chỉ dùng gen bụng khi đã hết sản dịch nhé.

- Khi bụng to ra, 2 cơ dọc bụng bị tổn thương, vì vậy các mẹ cần tác động ít lực nhất có thể vào cơ bụng, bằng cách nằm nghiêng rồi mới ngồi dậy, tránh gập bụng thẳng ngồi dậy sẽ làm tổn thương cơ.

- Có một thông tin mà ít mẹ để ý, đó là trong quá trình mang thai, cơ thể đã tích trữ một lượng mỡ và năng lượng đủ để nuôi con trong ít nhất 6 tháng, nên việc tẩm bổ quá nhiều thực phẩm sau sinh sẽ làm dư thừa chất béo trong người, khiến các mẹ không thể giảm cân. Vì vậy, các mẹ cần cho con bú nhiều và hút sữa hàng ngày, cùng với việc ăn uống điều độ, cơ thể sẽ sử dụng lượng mỡ tích trữ cộng với dinh dưỡng dung nạp vào cơ thể để sản xuất sữa cho con, như vậy cân nặng sẽ về như cũ.

- Về ăn uống, vẫn ăn chế độ như bình thường, 3 bữa/ngày, mỗi bữa 2 bát cơm, cộng thêm 1 bữa phụ như cháo, sữa và uống ít nhất 3 lít nước/ngày. Khoảng 1 tháng sau sinh, tập gym nhẹ nhàng 1 tuần/buổi".

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 5.

6 ngày sau sinh.

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 6.

1 tháng sau sinh, cô bắt đầu trở lại phòng tập.

Trong khi rất nhiều bà mẹ sau sinh hạn chế ăn tinh bột vì cho rằng đó chính là nguyên nhân khiến cơ thể khó giảm cân thì mẹ Bông chọn cách "nói không với ăn kiêng" vì cho rằng: "6 bát cơm mỗi ngày, lượng tinh bột đó sẽ được cơ thể sử dụng để tạo sữa nên sẽ không tích trữ trong cơ thể đâu. Nếu giảm tối đa tinh bột sẽ giảm sữa đó".

Và cho con bú thường xuyên, tích cực kích sữa cũng là một cách để Thùy Linh giảm cân "thần tốc" sau sinh. Từ lần đầu chỉ kích được 5ml, hiện tại mỗi ngày Thùy Linh hút khoảng 1 lít sữa và duy trì song song vừa cho con bú, vừa hút sữa.

Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 7.
Mẹ 9x ăn thả ga 6 bát cơm mỗi ngày vẫn sở hữu vòng eo săn chắc chỉ 1 tháng sau sinh - Ảnh 8.

Vòng eo săn chắc hơn 1 tháng sau sinh của bà mẹ xinh đẹp.

Không chỉ sở hữu vóc dáng cân đối đáng mơ ước, mẹ Bông còn luôn khiến người ngoài xuýt xoa trước làn da trắng hồng, mịn màng. Sau sinh, cũng giống như biết bao người mẹ khác, da cô cũng bị thâm sạm đáng kể. Và bí quyết của Linh là tẩy tế bào chết hàng ngày, thoa rượu gừng nghệ, đắp mặt nạ trắng da và dùng dầu dưỡng ẩm hàng ngày. "Các mẹ nên kiên trì đợi từ 2-3 tháng nhé. Không nên nóng vội vì các vết thâm, sạm cần có thời gian mới mờ hết được".

Lần đầu làm mẹ, Thùy Linh cũng không tránh khỏi những bỡ ngỡ, vụng về. Không những thế, công việc của gia đình cũng rất bận rộn, nhưng theo kinh nghiệm của bà mẹ trẻ, chỉ cần sắp xếp lại một chút thời gian là có thể chăm sóc cho bản thân: "Mình thường đắp muối bụng vào ban đêm hoặc tranh thủ lúc con ngủ, chỉ mất khoảng 10 phút/lần thôi. Phụ nữ sau sinh rất yếu nên tranh thủ ngủ nhiều nhất có thể. Và cũng nên vận động hoặc tập nhẹ nhàng. Chăm con cũng phải yêu lấy bản thân mình nhé!".



from Afamily - Mẹ và bé - RSS Feed http://ift.tt/2qt4K7D
via cong ty bao ve